Nguyễn Thùy Song Thanh là ai, làm thơ, lần đầu tiên đọc có 2 bài, mà tôi đảo lộn cõi lòng.
Bài thứ nhất là bài Chợ Nổi. Vụt một cái, chuyến đi về sông nước miền Tây, gần 20 năm về trước, bỗng bừng bừng thị hiện như một cuốn phim. Tôi thấy mình trôi trên dòng Cửu Long, xuôi đến một cây cầu mang cái tên huyền hoặc — Cái Răng. Lạ lùng nhìn những khoang thuyền chất đầy rau trái, những trái bí, trái dưa lủng lẳng trên những cành tre. Những người đàn bà rám nắng, đi - lại - đứng - ngồi, trên thuyền như ở trong nhà: bếp than, sào phơi quần áo, mâm chén ngổn ngang.
Một mai kia
Thăm thẳm bước lưu lạc
Người về tận cùng đất
Sông chở hồn tôi theo đến cuối trời
Cuối bài ghi rõ « Miền Tây 2006 », một năm sau khi tôi đến đó.
Bài thơ này vừa đăng lại trên website Gió O http://www.gio-o.com/, theo sau tấm hình Cáo phó: Nguyễn Thùy Song Thanh (1938-2022).
![]() |
nguồn: https://postumtravel.vn Chợ nổi Cái Răng |
Bỗng ước ao được Hoàng Oanh ngâm cho nghe trọn bài thơ.
CHỢ NỔI
Người ta ngược xuôi cầu Cái Răng những chuyến xe cũ mới
Em đi về cùng giòng sông – xuồng ba lá ghe bầu ghe lườn
Trái bí lủng lẳng ngọn sào
Trái cà đung đưa ngọn tre
Khoai bắp đầy khoang
Vườn hoa rực rỡ trên mui gởi lên trời hương đồng nội
Tưng bừng chợ nổi.
.
Các chị bôi kem dưỡng da
Em dấp nước phù sa lên mặt
Suốt những phiên chợ họp tan
Một mình lén soi gương
Nắng hanh hao héo hon thì con gái
.
Gió gờn gợn nhíu mặt sông
Bao phen nước lớn thả khơi mộng
Tình đã âm thầm đầy
Ai xui gió cồn cào thổi
Thốc tháo con nước ròng
Sông đã trôi đi thuyền đã trôi đi
Sao anh đứng lại
Lên cầu trông theo những chuyến xe
Ngó mặt trời soi
Cơn mê chuyến phiêu lưu cháy rực
Trái bí vàng ngó ai.
Đi đâu rồi cũng nhọc nhằn mưu sinh
Em một mình chợ nổi bập bềnh
Trong tim dòng sông đầy vơi cư ngụ.
.
Một mai kia
Thăm thẳm bước lưu lạc
Người về tận cùng đất
Sông chở hồn tôi theo đến cuối trời
Chợ nổi bập bềnh không trôi…
(Miền Tây 2006)
Bài thơ thứ hai có cái nhan đề rất lạ: Há Chẳng Phải Là Nhà Của Tôi Sao. Đây là đoạn cuối:
Giặc mới thế kỷ
Mỏ dầu mỏ khí
Đường biển đường không
Nước ngọt đường sông
Quặng kim lâm thổ
Giặc trong đốt sử
Bán nước tang thương
Giặc ngoài xâm lăng
Dã man đầu độc
Ôi tiếng dân khóc
Biển chết rừng tang
Mặt trận khắp cùng
Mọi người là lính
Vì nước ứng chiến
Cứu lấy giống nòi
Vua quan lợn lòi
Một bầy tham nhũng
Hèn câm miệng hến
Cuối bài ghi ngày sáng tác: 13.05.2016.
Hừng hực lịch sử hôm nay.
Đâu cần chữ nghĩa ồn ào. Cả một thảm họa đất nước từ 1975 hiển hiện ra đó, với những dây dưa đày đọa giống nòi, mà mãi gần nửa thế kỷ sau, chưa biết bao giờ chấm dứt.
Dưới đây, xin chép lại trọn bài:
HÁ CHẲNG PHẢI LÀ NHÀ CỦA TÔI SAO
Đường xưa anh về
Thức bừng hoa cỏ
Khói súng ủ mùi
Ngực áo lính phai
Vượt đá băng gai
Giày trận bung rách
Khúc máu mảng thịt
Rớt lại chiến trường
.
Còn mảnh linh hồn
Thề còn giữ nước
.
Giữ nước Lạc Hồng
Núi châu ruộng ngọc
Rừng vàng biển bạc
Thắng cảnh danh lam
Giặc bắc hung tàn
Ngàn xưa thống trị
Giặc mới thế kỷ
Mỏ dầu mỏ khí
Đường biển đường không
Nước ngọt đường sông
Quặng kim lâm thổ
.
Giặc trong đốt sử
Bán nước tang thương
Giặc ngoài xâm lăng
Dã man đầu độc
Ôi tiếng dân khóc
Biển chết rừng tang
Mặt trận khắp cùng
Mọi người là lính
Vì nước ứng chiến
Cứu lấy giống nòi
Vua quan lợn lòi
Một bầy tham nhũng
Hèn câm miệng hến
(13.5.2016)
No comments:
Post a Comment
Note: Only a member of this blog may post a comment.